Connect with us

Huyền Thoại Bóng Đá

Tự truyện Ibrahimovic – Tôi Là Zlatan Ibrahimovic – Phần 7

Phần 7: “Nói lần nữa là tao bẻ gãy cả 2 chân”

Như đã nói ở phần trước, trong thời gian Ibra tỏa sáng ở Ajax, anh luôn cảm thấy có người tị nạnh và tìm cách “dìm hàng” mình. Đó là đội trưởng của CLB Hà Lan lúc bấy giờ và cũng là ngôi sao được báo giới săn đón nhất, Rafael Van der Vaart. Mâu thuẫn giữa 2 người lên đến đỉnh điểm khi Ibra va chạm với Van der Vaart trong trận giao hữu giữa ĐT Thụy Điển và ĐT Hà Lan. Cũng chính vì mâu thuẫn này, Ibra đã quyết định không thể tiếp tục chơi bóng tại Ajaxnữa và chuyển sang gã khổng lồ Juventus.

VẤT VẢ VÌ YÊU


Không một ai biết Helena và tôi yêu nhau, kể cả mẹ cô ấy. Chúng tôi quyết định giữ bí mật vì những gì nhỏ nhất liên quan đến tôi cũng có thể bị biến thành những hàng tít trên báo. Nhưng mọi bí mật đều có cái giá của nó.

Helena mất nhiều bạn bè và cảm thấy mình bị cô lập, còn tôi thì ngày một điên tiết hơn với truyền thông. Đấy là khoảng thời gian tôi đang chơi hay tại Ajax và có tâm trạng tốt. Tôi cởi mở với tất cả, kể cả một phóng viên của tờ Aftonbladet từng có hiềm khích với mình. Đấy là cuộc trò chuyện bình thường, tôi bảo rồi mình sẽ có gia đình, rồi có con vào một thời điểm nào đấy trong tương lai.
Ibra và vợ Helena

Bạn biết tay PV ấy làm gì không? Hắn viết một bài như mẩu quảng cáo tìm bạn bốn phương ấy: “Nàng có muốn giành Champions League cùng anh không? Nam VĐV 21 tuổi, cao 1,92 mét, nặng 84 kg, tóc sẫm, mắt nâu, muốn tìm người con gái phù hợp và nghiêm túc trong tình cảm”. Mẹ kiếp, còn gì là tôn trọng nhau ở đây. Hôm sau tôi gặp tay PV ấy trước cửa sân, hắn muốn xin lỗi vì nghe bảo tôi rất điên tiết với bài viết ấy.

“Mày là cái thứ gì vậy? Mày muốn truyền đạt cái gì? Tao dị đến mức không kiếm nổi gái hả, hay sao?” “Tôi xin lỗi, tôi chỉ…”

“Tao không phun một câu nào cho mày nữa”, tôi hét lên rồi bỏ đi.

Tôi nghĩ làm vậy tên PV sẽ sợ và tờ báo thổ tả kia sẽ cư xử đàng hoàng hơn. Nhưng mọi thứ còn tồi tệ hơn. Đội tuyển hạ San Marino 5-0 và tôi lập cú đúp. Vậy mà trang nhất của Aftonbladet không phải là “Chúng ta đến EURO” hay “Tuyệt vời Thụy Điển” mà là “Xấu hổ

thay, Zlatan!”. Giống như tôi mới tuột quần giữa sân hoặc tẩn trọng tài vậy.

Khi ấy tỷ số là 4-0, tôi bị kéo ngã trong vòng cấm và phạt đền. Theo thứ tự ưu tiên thì Kim Kallstrom là người sút 11 mét. Nhưng tôi không đưa bóng mà tự mình sút và ghi bàn. OK, tôi cư xử không hay, nhưng có phải là chiến tranh Balkan đâu chứ. Dẫu sao thì đấy cũng là một pha ghi bàn. Vậy mà Aftonbladet dành 6 trang chỉ để viết vì việc ấy. Báo chí gì loại ấy. “Nếu như có ai phải xấu hổ thì đấy chính là Aftonbladet!”, tôi nói trong cuộc họp báo sau đó.

BÀN THẮNGTUYỆT VỜI


EURO năm ấy Thụy Điển rất mạnh, chúng tôi có một nhóm cầu thủ tuyệt vời và đoàn kết, trừ một “đệ nhất phu nhân” (Zlatan ám chỉ cầu thủ ấy là đàn bà, sau này người ta biết anh nói đến Freddie Ljungberg – PV). Thím ấy cứ mở miệng là “Bây biết không? Ở Arsenal bọn anh đá thế này, đá thế kia”. Nhảm nhí.

Nhưng dù có thím phu nhân kia, mọi thứ vẫn tuyệt. Chúng tôi thắng trận đầu 5-0 và tạo ra sự kỳ vọng lớn. Nhưng EURO chỉ thật sự khởi đầu với trận gặp Italia. 4 năm trước họ mất Cúp tức tưởi về tay Pháp nên rất quyết tâm giải này. Họ có một đội hình tuyệt vời với Nesta, Cannavaro và Zambrotta ở hàng thủ, Buffon trong khung thành và Christian Vieri trên hàng công. Đấy là trận đấu quan trọng nhất đời tôi, bố tôi sẽ theo dõi và bầu không khí thật kích động.

Italia mở tỷ số trước nhờ Cassano. Chúng tôi đã cố tìm bàn gỡ dù xuyên thủng hàng thủ Italia là chuyện rất khó khăn. Một pha hỗn loạn xảy ra vào cuối trận. Marcus Allback sút, Olof Mellberg sút, quả bóng cứ quanh quẩn. Rồi khi bóng bay bổng lên, tôi lao đến, nhảy lên và giật gót, hơi giống kung fu một tí.

Quả bóng bay hoàn hảo để vượt qua Christian Vieri đang nhảy lên. 5 phút trước khi hết giờ, một gã ghi bàn vào lưới Italia với cú đánh gót, tuyệt quá còn gì. Tôi chạy như điên. Chúng tôi vào tứ kết và gặp Hà Lan (Thụy Điển bị loại sau loạt sút luân lưu với Ibra đá hỏng trong loạt sút của mình – PV).

“CHỪNGNÀO CÓ HẮN, TÔI SẼ KHÔNG RA SÂN”


Tháng 8 là một tháng bận rộn. Tin đồn chuyển nhượng ở khắp nơi bởi lúc ấy là thời gian nghỉ Hè, báo chí đâu có gì để viết. Điều đó khiến chính các cầu thủ cũng cảm thấy mệt mỏi, họ tự hỏi rồi mình sẽ đi đâu. Đặc biệt là ở Ajax, nơi ai cũng muốn sang một CLB lớn. Dẫu vậy tôi vẫn cố tập trung cho bóng đá. Đấy là trận gặp Utrecht, tôi bị thay ra giữa chừng. Koeman vẫy tôi vào và tôi đá vào tấm biển quảng cáo.

Ngày ấy tôi đã có thói quen gọi Mino sau các trận đấu. Nói chuyện với anh ấy rất dễ chịu. Lần này thì không.

“Thằng điên ấy dám rút tôi ra kìa? Coi hắn ngu không chứ”. “Rút ra là phải. Mày đá ngu nhất sân”.
“Ông nói cái gì vậy?”

“Đã bao lần tao nói mày rồi? Mày ngu thì mày ra, mày đá biển quảng cáo làm gì. Mày phải trưởng thành”. “Ông đi chết đi”.
“Mày phải sang Turin thôi”. “Gì”
“Juventus. Tao sẽ tìm đường mang mày sang đấy thi đấu”.

Nhưng tiến trình thương thảo tốn nhiều thời gian và tôi phải tiếp tục ở Ajaxchờ đợi. Trận giao hữu với Hà Lan đã đến và với chúng tôi nó có ý nghĩa quan trọng. Ai cũng muốn chứng tỏ mình dư sức đánh bại Hà Lan và chỉ thua tại EURO do xui rủi.

Tôi có bóng ngoài vòng cấm và bị 4 cầu thủ theo kèm, trong đó có Van der Vaart. Họ lôi kéo nhưng rốt cục tôi vẫn thoát ra và chuyền cho Matias Jonson ghi bàn. Van der Vaart lăn lộn trên sân đau đớn và rời sân trên cáng. Đau mắt cá, nhưng chả đến mức phải diễn như vậy. Nghỉ 1 hay 2 trận là cùng.

Vậy mà báo chí làm như tôi vừa hạ sát hắn vậy. Khi ấy Van der Vaart là cục cưng của báo lá cải còn tôi là kẻ thù công chúng. Thật phi lý, tôi thậm chí chả phạm lỗi, mà hắn là đội trưởng của tôi cơ đấy. Nhưng tôi cũng xin lỗi và bảo mình không cố tình.

Tôi nói cả trăm lần, kể cả với báo chí. Nhưng thằng điên ấy cứ tiếp tục nói là tôi cố tình chơi hắn. Đồng đội c** gì vậy. Nội bộ Ajax chia rẽ, phe Hà Lan theo hắn còn phe cầu thủ nước ngoài theo tôi. Đến mức Koeman phải triệu tập cuộc họp.

“Zlatan cố ý chơi tôi”, Van der Vaart nói.

“Tao đã nói tao không có. Mày mà nói thêm lần nữa tao bẻ gãy 2 chân mày, lần này là bẻ thật cho mày coi”. Van der Vaart chỉ chờ có vậy: “Thấy chưa? Thằng này điên mà”.
Đến lượt Van Gaal gọi chúng tôi tới. Gã độc tài nói: “Tôi là giám đốc điều hành, yêu cầu 2 anh bỏ qua hiềm khích và thi đấu tiếp”.

Tôi nói: “Không bao giờ có chuyện đó. Chừng nào có hắn, tôi sẽ không ra sân”. Rồi tôi ra về, mọi hy vọng tìm CLB đặt hết cả vào tay Mino..

RSS Hightlight Bóng Đá

Xem Nhiều

DMCA.com Protection Status

More in Huyền Thoại Bóng Đá